2,024 Lượt xem -

Mưa và nỗi nhớ mùa đông – blog – Mưa buồn

Trong trường khám phá amidan của Travis. “Ông chế giễu một khuôn mặt khó chịu và nôn khan, nhưng đó chỉ là một trò đùa.

Tôi nghĩ anh ấy là, uhm, được sử dụng cho điều đó. Tôi chắc chắn không được sử dụng cho bất kỳ đó và tôi cảm thấy như xâm nhập trong sự riêng tư của họ, vì vậy đôi mắt của tôi phóng đi một cách nhanh chóng và giả vờ tìm thấy trong tủ lạnh rất thú vị.

“Con trai, bạn sẽ cố gắng một lần trong một thời gian để đầu lọc những gì bạn nói không?” Cha của ông chỉ đơn giản là cong lông mày và giữ cánh tay của mình quanh eo của vợ mình.

“Zhenya mật ong, cần phải kết thúc với các món hầm đây. Tại sao bạn không ngồi lại với họ? “

Họ nói tiếng Anh và tôi có thể nói nó không phải là điều tự nhiên để làm giữa chúng, nhưng tôi rất biết ơn họ đã làm nó cho tôi. Như tôi đã nói, ở đây nó đã có thể hít thở một bầu không khí thân thiện và quen thuộc.

“Jasper, là có một cái gì đó đặc biệt là bạn không thích hoặc không ăn?” Bà Denisov hỏi tôi.

“Không, cảm ơn.” Giọng nói của tôi vẫn còn một chút không chắc chắn, nhưng đã cố gắng để âm thanh tự tin hơn. “Tôi có thể giúp bà, bà Denisov?”

“Oh bạn là một người yêu như vậy, cảm ơn bạn. Đừng lo lắng về nó, tất cả mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ cần ngồi xuống và thư giãn. “

Dima cúi xuống và thì thầm điều gì đó vào tai tôi, môi anh chạm một thời gian ngắn da của tôi. Hơi thở của tôi bị bắt trong cổ họng và tôi nuốt nước bọt nuốt xuống những gì đến với tôi.

Oh boy, những gì vậy?

Tôi đột nhiên cảm thấy như tan chảy ngay tại chỗ, và không cho sự nhút nhát; lông của tôi đã tăng như thể chúng bị điện giật và tôi cảm thấy một cơn rùng mình mạnh mẽ chạy dọc sống lưng tôi. Một cái gì đó thắt nút trong dạ dày của tôi và tôi hy vọng một cách vô thức cảm thấy nó một lần nữa. Oh boy … Cái gì vậy? II cần phải bình tĩnh.

“Anh không nghĩ như vậy?” Ông hỏi, nhưng tôi không biết những gì ông đã nói về.

“Cái gì?” Tôi thở ra, sợ phản bội trạng thái bên trong của tôi.

“Có chuyện gì vậy anh bạn? Bạn đã loại khoảng cách ra trước đây. “Oh xin vui lòng cho tôi biết ông đã không nhận thấy bất cứ điều gì kỳ lạ. “Tôi nói, mẹ thích bạn rất nhiều.” Anh cười toe toét và tôi cảm ơn Chúa anh không nhìn thấy bất cứ điều gì ra khỏi chỗ.

“Uhm, tốt, tôi thích cô ấy.”

Cha hỏi tôi vài điều về hoạt động của cha tôi và sau đó về anh trai của tôi. Ông cũng yêu cầu về trường học và cho dù tôi thích thể thao và khi tôi nói khúc côn cầu là bây giờ thú vị tôi, một cái gì đó sáng sáng hơn khuôn mặt của mình. Ông đã được nhiều hơn chỉ đơn giản là tự hào cho con trai của mình và tài năng của mình, ông không cần phải nói, bởi vì nó đã kết thúc tất cả các khuôn mặt của mình và thú nhận rằng mình yêu để xem khúc côn cầu chơi Dima và sau đó ông đề cập đến Anatoly. Khi ông đề cập đến anh, khuôn mặt của mình tối và căng thẳng, gần như trông già hơn. Uhm, tôi nhìn thấy. Đó là không đúng sự thật họ đã lên trên con trai của họ, họ không có ý tưởng nữa phải làm gì về nó.

“Đã nhiêù lúc tớ muốn hỏi cậu  nếu cuộc sống của cậu là một mô hình Lego thì tớ có là một mẩu xíu xíu bé tẻo trong đó hay không hay tớ chỉ là một mẩu Lego vương vãi, chẳng thể nào ghép được vào mô hình đó???

Và tớ tự hỏi những sợi nắng rất mềm,co mình cuộn lại và lăn tròn về đâu???

Và tại sao những ngon gió chẳng bao giờ dừng chân???

Huế….Mưa….Buồn ….Nhớ…Gió mang kí ức ùa  về….Và đợi một tia nắng hong khô tất cả.Ngồi lặng yên bên cửa sổ, vân thói quen cũ…Tích mưa …Ngắm mưa…Nghe tiếng mưa và nhớ vê cậu…Người tớ đã lỡ đánh mất.Người mà mỗi lần nhắc đến lòng tớ lại nhói đau và bao nhiêu câu hỏi hiện ra :Bấy lâu giữa dòng đời xuôi ngược không có tớ cậu vẫn khỏe chứ?

Mưa và nỗi nhớ! Cậu đã từng bảo tớ ” Đừng thích    mưa    mưa.Mưa buồn lắm”.Vậy mà, ai đó vẫn cùng tớ chạy tung tăng dưới những cơn mưa.Ai đó vẫn cùng tớ lắng nghe những cơn mưa xối xả muà hạ-bất chợt đển rồi bất chợt đi. Và ai đó vẫn cùng tớ ngắm nhìn những cơn mưa mùa rả rích của mùa đông ….Lạnh lẽo…Nhưng ngập tràn tiếng cười.Chúng ta đã cùng nắm tay nhau, băng qua những cơn mưa học trò như thế đó.Nhưng giờ đây, những kí ức đó liệu rằng còn ai nhớ hay đã quên?? Ba năm chúng ta bên nhau nhưng giờ đây mỗi người một ngã rẽ.Nhớ ngày nào đó, cũng là thời gian lưng chừng tháng năm , khi mà bằng lăng đã tung màu tím.Nhớ lại những bước  rút cuối cùng mang tên tuổi học trò, chúng ta đã phải đứng chơi vơi giữa các sự lựa chọn và quyết định cho con đường tương lai của mình. Cậu đã chọn Hà Nội bởi cậu thích mùa đông, thích được cảm nhận cái lạnh của 36 phố phường.Còn tớ…Tớ đã lựa chọn…..Lần đầu tiên con đường của chúng ta chia làm hai ngã rẽ. Bước đi không có cậu đó là lựa chọn của tớ.Cậu giân vu vơ.

-Sao cậu không chọn Hà Nội? Hay cậu không thích mùa   y8   đông? cậu không thích đi cùng tớ nữa à?

Tớ cốc đầu cậu

-Đồ ngốc! không phải thế

-Thế là vì lí do gì?

Tớ lặng im.. Không nói với cậu nữa, Nhưng cậu có biết rằng tớ luôn thích mùa đông, vì mùa đông có mưa và mùa đông luôn đong đầy kí ức về câụ.Mùa đông tớ sẽ gửi cho cậu những sợi nắng của Sài thành cho cậu, còn cậu sẽ gửi cho tớ mùa đông lạnh lẽo với những cơn gió se sắt ở Hà Nội  để tớ luôn cảm nhân được cái hương vị quê nhà luôn ở ngay trong tim.Bởi vì, cậu còn nhớ không miền Trung đầy mưa nắng của chúng ta cũng có cái mùa đông như thế mà……

Và mùa đông đầu tiên xa nhau chúng ta cô đơn, co ro trong cái tiết lạnh của đất trời!  Mùa đông năm ấy lạnh lắm phải không cậu? Ở chỗ tớ cũng vậy. Tớ đã không thể thực hiên được lời hứa gửi chút nắng vàng……Và cũng bởi vì tớ đã đẩy cậu ra xa tớ, chỉ vì một câu nói : ” Không quan tâm…Và không bao giờ hối hận”, Tớ đã chọn đẩy cậu ra xa như chính lần đầu tiên tớ chọn rời xa cậu.Tớ không thể đổ lỗi cho sự bồng bột…Cho một thoáng tức giận nhất thời, không làm chủ được bản thân để bào chữa     tinh yêu buồn    cho những lời nói đã làm tôn thương cậu…Tổn thương vùng kí ức mà chúng ta đã cùng dắt nhau qua.Có lẽ tớ đã nói đúng,Tớ không bao giờ hối hân khi gặp cậu, chia sẻ cùng cậu….Và kể cả đẩy cậu ra xa tớ…

Tớ thích mưa vì mưa giống tớ..Buồn man mác.Nhưng chỉ khác một điều mưa ướt át…Còn tớ tớ chẳng bao giờ rơi nước mắt.Cậu với tớ cũng vậy, giống nhau về mọi thứ nhưng chỉ khác một điều cậu luôn ấm áp với những nụ cười còn tớ thì luôn có môt lớp băng vô hình bao xung quanh.Cậu ấm áp còn tớ lạnh lùng.Cậu quan tâm còn tớ thờ ơ….Có lẽ chính vì vậy, mà tớ chọn cách để cậu rời xa.Bởi bên tớ cậu đã tổn thương qúa nhiều,tớ không muốn làm cậu tổn thương thêm lần nữa…..Rời xa có thể làm cả 2 cảm thấy đau nhói…Rời xa nó đông nghĩa với việc sẽ không còn những cuộc gọi nhau ý ới…Không còn những cuộc hẹn cú đêm trên facebook…Nhưng tớ tin cả 2 sẽ làm được phải không cậu??? Câu sẽ có những mối quan hệ mới, sẽ có người thay thế tớ biết chia sẻ cảm thông với cậu hơn tớ…Và trên tất cả sẽ không làm cậu đau thêm….Còn tớ ư? Tớ sẽ độc bước trên con đường mình đã chọn.

Và chúng ta cũng đã làm trọn lời hứa với nhau,lời hứa cuối cùng.Một lần gặp gỡ thay cho tất cả nhứng điều muốn nói.Lời hứa đã thực hiên nhưng rồi sao….Gặp nhau để rồi ánh mắt ấy con người ấy vô tình lướt qua nhau.

12449859 11563223 5LkHjls 320x2021 Mưa và nỗi nhớ mùa đông   blog   Mưa buồn

 Vì ngược hướng nhau nên có ai     mưa buồn    đó còn ngoảnh lại nhìn về những vùng kí ức xưa.Vì ngược hướng nhau chúng ta không chỉ có khoảng cách về địa lí mà xa hơn cả đó là giữa hai trái tim không còn chung nhịp đập.Vẫn con người ấy nhưng đã là của ngày hôm qua….Người xa lại của ngày hôm qua, người xa lạ đã tưng đi qua cuộc đời ta và cũng chính con người ấy đã mang tất cả kí ức của ta đi xa…Xa mãi….

Mưa! Mưa trong suốt vụn vỡ như những mảnh thủy tinh…Mưa cứa vào sâu con tim ta ,cứa vào miền kí ức mà đã bấy lâu ta tưởng chừng như đã chôn vùi.Tự dặn lòng phải quên đi thôi…Bước qua ranh giới giữa năng và mưa sẽ thấy cầu vồng xuất hiện.

Và sẽ có một ngày tớ ngược nắng ngược gió tìm lại những yêu thương xưa, tìm lại nhưng kỉ niêm đã mất, tìm lại chính mình…..Và tìm lại cậu! Hãy chờ tớ nhé! Một nửa yêu thương của tớ!…

Tìm kiếm từ Google

  • hinh anh mua dong buon
  • tai hinh anh mua buon
  • hình ảnh mùa đông buồn
  • Hình ảnh mưa buồn
  • anh dep mua dong buon
Loading Facebook Comments ...
Mưa và nỗi nhớ mùa đông – blog – Mưa buồn October 30, 2013