870 Lượt xem -

Mưa Buồn – blog – Mưa buồn

 

Chúng tôi sẽ tìm cô ấy,” Ryan nói trấn an.

“Từ một số mông!” Thêm Tyler helpfully, nhưng hoàn toàn không cần thiết.




Ryan mang lại cho tôi một số điểm mốc trên không hữu ích vì vậy tôi không bị mất, và tôi trở lại trong bầu trời tăng vọt đối với cơ sở. Những tiếng kêu la gió trong tai tôi, và tôi rất hy vọng Nicole là có và tôi nhận được để cá nhân đối phó với những người đã đưa cô.

Vòng quanh các cơ sở từ trên cao, có vẻ như không được bất cứ ai bên ngoài. Đó là đáng ngạc nhiên ngồi xổm và khó nhận biết. Nếu một kiến ​​trúc sư đã ký hợp đồng để “thiết kế một tòa nhà mà không ai để ý đến ngay cả khi họ đi ngay vào nó,” đây sẽ là kết quả. Bốn xe tải Hummer và hai chiếc xe đang đậu phía sau nơi này, như vậy rõ ràng là một người nào đó ở đây.

Đâm thẳng xuống qua mái nhà đi qua tâm trí của tôi, nhưng như vậy không hình ảnh của tôi nảy ra khỏi mái nhà như một pinball và cảnh báo cho tất cả mọi người bên trong. Một chút khéo léo hơn có lẽ là cần thiết. Chỉ là một chút.

Phía sau của cơ sở có hai loại, cửa ra vào bằng kim loại, với một camera giám sát trên không. Tôi đất ngay bên ngoài cửa ra vào và không bận tâm để gõ. Một nặng khóa sẽ xuất hiện và rít lên như tôi kéo mở cửa. Bên trong là một gian hàng tìm kiếm an ninh ấn tượng và một bức tường khổng lồ của kính chống đạn. Các gian hàng là không người lái, không phải là tôi muốn được xu hướng dừng lại để trò chuyện một trong hai cách. Các vết nứt tấm mica và làm tiêu tan dưới một cú đấm. Một thông báo bắt đầu gào thét sâu bên trong cơ sở.

Không có ai trong tầm nhìn, vì vậy tôi giảm tốc độ hội trường qua các trạm kiểm soát. Cơ sở được sạch sẽ, trắng, và lát gạch như bên trong một bệnh viện. Có nhiều phòng ở hai bên hành lang, và một số các cửa treo mở tiết lộ khu nhà nhỏ hoặc căn hộ. Một có một máy tính trên bàn làm việc, vì vậy tôi zip vào treo lên thiết bị của Ryan. Nó quyền hạn lên một cách nhanh chóng và tôi nhét nó phía sau màn hình ra khỏi tầm nhìn. Trở lại trong hành lang tai nghe tiếng tách tách của tôi tỉnh táo.

“Bạn có đang ở?” Hỏi Ryan. “Chúng tôi chỉ có một cuộc gọi từ các viên gạch. Làm việc như một nhà vô địch. “

“Tôi đang ở, nhưng nơi có sản phẩm nào cho đến nay. Tôi   y8   sẽ vào sâu hơn, “tôi nói với anh ta.

Hành lang kết thúc trong một thang máy lớn với một bảng điều khiển an ninh bên cạnh nó. Cửa thang máy tham gia danh sách các cửa tôi đã bị ám sát khủng khiếp trong vài ngày qua, và tôi nhảy xuống trục rỗng. Tôi đất trên đầu của chiếc xe thang máy với một sự bùng nổ vang dội về ba tầng xuống. Thiết bị này là rất nhiều lớn hơn nó xuất hiện từ bên ngoài.

Hôm nay trời lại mưa. Nó thích mưa. Nó thích được dầm mưa và đạp xe trên đường phố Hà Nội. Đơn giản bởi vì khi dưới mưa nó mới thật sự là nó. Nhưng giọt nước mắt của nó hòa tan cùng với những giọt mưa kia. Những nỗi buồn nó giấu kín cũng tuôn theo nhưng giọt nước mặn đắng. Nó yêu mưa và nó ước mình cũng chỉ là những giọt nước kia, vô tư, không buồn đau, không lo lắng hay phiền muộn…blank5 Mưa Buồn   blog   Mưa buồn

Nó cũng thích được  nghe tiếng mưa rơi trong đêm. Những hạt mưa tí tách…Tí tách… Nghe và cảm nhận. Cảm nhận tiếng mưa, cảm nhận nỗi buồn và cảm nhận nỗi nhớ giày     mưa buồn    vò trong nó. Đau xót…blank5 Mưa Buồn   blog   Mưa buồn

Những cơn mưa đêm đều mang lại cho nó nỗi buồn, nó biết nhưng vẫn cứ thích. Như nó bây giờ vậy, biết sống nhạt lắm mà nó vẫn cứ thích. Thì thôi thà mình không có ai  bên cạnh. Nó quen rồi, quen với cuộc sống cô đơn và tẻ nhạt mà nó đang sống. Quen với việc “tự kỷ” mà trước đây khi chưa xảy ra những chuyện đó nó nghĩ nó sẽ chẳng bao giờ nó sống được. Và giờ nó đã sống như vậy. Và nó nghĩ… Có lẽ…Đây mới là cuộc sống của nó…

Ừ thì chấp nhận. Nó sẽ ko than vãn, ko nghĩ ngợi gì nưa hết… Đời bạc lắm, con người cũng tệ bạc ko kém…Vậy nên ta sẽ…Sống nhạt cho bớt đau!!! blank5 Mưa Buồn   blog   Mưa buồn

11059940 11536696 TswTIxs 259x194 Mưa Buồn   blog   Mưa buồn

 Tear!      tinh yêu buồn 

“Hình như bóng tối nhiều khi giăng lối đời ta, để trong sâu thẳm lòng thấy cay đắng phũ phàng, từ trong tầm tay 1 giấc mơ vút bay, giật mình để ta mới hay cái gọi là cuộc đời…

Chạy vào màn đêm…Ở nơi    mưa    cơn mưa vừa rơi, ùa vào bên tai…Tưởng chừng như tiếng tim mình, là điều chua xót mà muốn kêu lớn lên… Để lòng sẽ thôi nỗi buồn nhưng có gì ngăn ta lại….

Khóc trong mưa cho không ai hay ta đang mắt ướt lệ… Lúc cơn mưa vô tư rơi trên đôi mi đã xóa nhòa… Khóc trong mưa cho không ai hay thật ra ta yếu đuối sau nụ cười, tiếng mưa nhắc lại những nỗi nhớ ngỡ quên….

Cuốn trôi đi xin mưa mang đi xa ta những thất vọng…Và khi dứt cơn mưa xin chỉ còn đây chút lắng đọng…Để nước mắt thôi rơi ta trở lại ta như vẫn thế, chút ngông cuồng, ngẩng đầu nhìn lên trời sáng….” Khóc trong mưa cùng Trịnh Thiên Ân nhé!

Tìm kiếm từ Google

  • hinh nen sad
  • avatar 3d tinh yeu buon
  • avatar buon khong can them mot ai nua
  • avatar sống nhạt
  • hinh abh mua buon
Loading Facebook Comments ...
Mưa Buồn – blog – Mưa buồn October 30, 2013