Home / no ad / Gia đình nơi để trở về

Gia đình nơi để trở về

[nggallery id=193]

Vì nhà nghèo, không tiền đóng viện phí để mổ bắt con, cộng với sự vô cảm của bác sĩ đã dẫn đến cái chết oan ức của mẹ con chị Trần Thị Phượng. Từ đây 2 đứa con thơ mất mẹ, gia đình đã mất đi người cột trụ.

 

Chị Phượng ra đi để lại nỗi đau thương, mất mát lớn cho gia đình

Chúng tôi tìm đến nhà chị Trần Thị Phượng, ở ấp Trầu Hôi, xã Thạnh Xuân, huyện châu Thành A, tỉnh Hậu Giang. Căn nhà lá ọp ẹp nằm bên mép sông, bốc lên mùi tanh tanh từ nền nhà nhễ nhãi sình lầy do nước mưa từ mái nhà tranh bị dột.

Anh Nguyễn Văn Thành (chồng chị Phượng), khuân mặt hốc hác, giọng nói khản đi rứa kềm chế nỗi đau kể: “Vợ chồng cưới nhau được 16 năm, có với nhau hai mặt con, tuy nghèo nhưng cuộc sống hạnh phúc và êm ấm lắm. Phượng là người vợ nhân đức,  trụ cột trong gia đình, làm lụng nuôi sống cả gia đình.Tôi bị bệnh tật đeo đẳng mấy năm trời nhưng hàng ngày vẫn phải gắng công ra đồng giăng câu, thả đúm kiếm con cá, con lươn”.

Biết   anh cuoi   nhà nghèo, tình cảnh khó khăn vợ chồng chị Phượng đã tính không sinh con thứ ba, nhưng rồi bất thần vỡ kế hoạh, mang thai ngoài ý muốn. Đã nhiều lần vợ chồng bàn tính bỏ cái thai đi nhưng không đành lòng nên vợ chồng bàn với nhau dù sao cũng là một sinh linh, là con mình nên hai vợ chồng dù nghèo cũng phải giữ lại cái thai… nào ngờ mất cả con lẫn mẹ!

Chị Phượng mất đi để lại hai đứa con gái cùng người chồng gầy gò, ốm yếu. Nhìn cháu Nguyễn Thị Hồng Thư con gái đầu chị Phượng ẳm em gái Nguyễn Ngân Thư chưa tròn 28 tháng tuổi gây thơ ngồi đốt giấy vàng mã bên áo quan    hình ảnh đẹp    mẹ để làm trò chơi lòng đau như quặn lại. Nhìn chị khóc mẹ, bé Thư ngờ ngạc không biết chuyện gì cũng khóc theo rồi lại hỏi chị ơi sao mẹ đi Cần Thơ lâu về vậy? Mọi người nhìn Thư lòng lắng lại nỗi đau khó tả.

 

Căn     hinh gia đình    nhà tranh, nền đất trống trước dột sau của gia đình chị Phượng

Bà Nguyễn Thị Hai, mẹ chị Phượng xót xa nói: “Chỉ vì cái tội nghèo không có tiền mổ để lấy thai mà con gái và cháu ngoại tôi chết oan ức. Nó chết rồi để lại hai đứa con cui cút cùng người chồng bệnh tật. Rồi ra thế cục hai đứa cháu khổ của tôi sẽ ra sao? Phải chi các bác sĩ không chẩn đoán sai. Phải chi thầy thuốc quan tâm con tôi hơn một tí, bổn phận hơn một chút và cảm thông cho những người nghèo chúng tôi hơn một tí thì con tôi không chết, cháu tôi không mồ côi mẹ như vầy”.

Thư nhớ lại, lúc mẹ còn sống, ngày nào mẹ cũng dặn, nhà mình nghèo con cố học tốt để sau này lo cho em. Không phụ lại lòng bố mẹ, 7 năm liền như là học trò khá- giỏi. Đến năm lớp 8 công việc bác mẹ cập kênh, cuộc sống ngày một túng quẩn, việc lo cho con đi học trở nên gánh nặng, nhưng anh chị vẫn ráng gánh gồng cho con đi học.

Dịp hè năm nay thấy cảnh nhà khó khăn, em gái nhỏ và cha lại bị bệnh, mẹ thì mang bầu em bé, Thư đã thầm lặng theo người thân của gia đình lên Cần Thơ để phụ chạy bàn cho quán cà phê. Ngày mẹ nhập viện Thư xin tạm ứng tháng lương để lo viện phí, nhưng mới làm được ít ngày nên chủ quán chỉ cho ứng 500 nghìn đồng.

Sau đám tang của mẹ cũng là lúc vào năm học mới, tôi hỏi Thư giờ em có ý đi bán quán lại không, Thư tần ngần suy nghĩ rưng rưng nước mắt đáp: em muốn về đi học lắm nhưng giờ không còn mẹ, cha ốm đau bệnh tật, em còn nhỏ dại. Mấy hôm rày bạn cùng lớp đến trường nhưng …em chưa có sách vở, áo xống cho năm học mới. Chắc em phải bỏ học thôi chị ơi!

Dù an ủi, động viên Thư chịu thương chịu khó, chịu khổ nối đi hoc cho hết cấp hai, nhưng nhìn lại gia cảnh của em bé vừa mồ côi mẹ lại nghĩ làm sao em có thể học tiếp. Vì mẹ mất, cha bệnh     ảnh đẹp    tật, em còn nhỏ dại lại đang thiếu nợ của nhà băng và bà con gần 70 triệu đồng. Nhìn vào căn nhà trống trước dột sau, không có thứ gì giá trị ngoài chiệc quạt máy cũ nát.

 

Sổ hộ nghèo của gia đình chị Phượng

Trao đổi với phóng viên, ông Trần Hoàng Phương –Trưởng ấp Trầu Hôi cho biết gia đình anh Thành thuộc hộ nghèo, 5 miệng ăn chỉ có một công ruộng nhưng khi bi   Ảnh cưới   bệnh anh Thành đã cố gắng. Vì sức khỏe yếu nên anh ở nhà trông con, chị Phượng đi làm thuê kiếm tiền nuôi sống cả nhà, nhưng nay đã mất đi… Chính quyền địa phương và hàng xóm đã cưu mang và hỗ trợ một phần nhỏ giúp gia đình vượt qua khó khăn trước mắt, nhưng về lâu dài chúng tôi mong các nhà hảo tâm giúp đỡ để gia đình anh Thành vượt qua hoạn nạn, hai cháu nhỏ được đến trường.

Cô nhảy xuống một cách nhanh chóng như cô đã ném vào, “Chết tiệt! George!”

Ông phát nổ với peals của tiếng cười. “Bạn không có ý tưởng bao lâu tôi đã muốn làm điều đó Hoa hậu James.” George trèo dậy và gạt mình ra.

“Nhưng, nhưng …” Lori không thể nói được.

“Oh, đừng hoảng sợ, tôi vẫn đồng tính, và tôi chắc chắn không có bất kỳ cảm xúc lãng mạn về phía bạn, nó chỉ là một thử nghiệm xã hội ít.” George cười và vỗ nhẹ vào cánh tay của cô.

“Chất liệu cho blog của bạn tôi đoán?” Lori là hoàn toàn xấu hổ, cho đến khi tối nay cô ấy chưa bao giờ cho anh ta một cái nhìn thứ hai. Đứng ở đây bây giờ cô cũng không có cảm xúc đối với anh khác hơn chế nhạo. Cái quái gì đã xảy ra với cô ấy? Cô lấy đồ đạc và bắn ra ngoài quán bar vào không khí đêm lạnh, quở trách mình vì đã không trở về nhà sớm hơn. Điều này là chính xác lý do tại sao cô ấy không thích uống.

Gói mình trong chiếc áo khoác của cô Lori thò tay vào túi mình cho găng tay cô, bàn tay trái của cô gặp một cái gì   Hinh anh dep   đó cứng và gai nhọn. Kéo nó ra, cô nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay cô trong ánh sáng của một ánh sáng đường phố.

“Birdy chờ đợi!” Sara đã thoát thanh một phút sau khi Lori, giày trong tay, và chạy xuống vỉa hè để đón cô.

“Cái quái gì điều chết tiệt này phải tượng trưng cho Sara là?” Sunfat phun từ miệng Lori và cô vẫy tay chào các chú khỉ cầu kỳ từ trước đó trước mặt của Sara.

“Trời ơi, tôi xin lỗi Birdy, nó là một sai lầm. Nó không có nghĩa là cho bạn tôi hứa.” Khuôn mặt của Sara tràn ngập nước mắt.

“Làm thế nào có thể bạn? Bạn đã có nghĩa là được người bạn tốt nhất của tôi”, Lori nhổ.

Sara giảm xuống đầu gối của cô trên vỉa hè và khóc nức nở như Max xuất hiện ở cửa khách sạn và bắt đầu đi về phía họ. “Những gì trên trái đất bạn là hai làm ở dưới đó?” Anh ta gọi.

Cúi xuống để chiều cao của Sara Lori thì thầm quyết liệt, “Bạn bị đánh thuốc mê tôi! Anh không?”

Tìm kiếm từ Google

  • Hinh anh ve canh ngheo dep
  • hình ảnh đẹp về gia đình
  • gia dinh ngheo kho
  • hinh anh hoat hinh ve bac si
  • hinh kute bac si

About Lord

Loading Facebook Comments ...
Copyright © 2014. Singapore Pidivn Ltd . Co. Regn. No. 19840286435 E. All rights reserved.
Pidivn Term of condition
G+
Scroll To Top